MY LOVE

EM –TÌNH YÊU CỦA ANH

Đã mấy năm rồi anh luôn hy vọng sẽ kiếm được một người yêu thương anh thật sự và anh cũng yêu thương người ấy hết mực, hai người phải thực sự rất nợ lại lắm duyên.  Ấy thế mà …vẫn chưa có gì cả, vẫn mặc định là FA. Bởi họ nói yêu anh, thích anh nhưng anh không hề xem họ là người yêu được,  bởi họ không phải là người anh  yêu, và cũng trớ trêu thêm khi anh tìm hoài mà chưa được người anh yêu thật sự ngoài những hình ảnh mộng mị giả tạo mà anh đã đưa vào thơ của Phố. Phố nó yêu nhiều, nó lãng mạn và đó hẳn là mơ ước của nó về một tình yêu đẹp – một tình yêu mà nó đang tìm kiếm.

Trời đang mưa, mát mát, dịu dịu để người ta phải mơ mộng hay tại anh vừa mới bị say nắng ai đó mà viết lên những lời này.

Hỡi tình yêu của anh, dù em có xa anh 110 cây số hay xa hơn nữa, anh vẫn thấy rất gần khi nghĩ về em. Thấy nick của em sáng anh chỉ muốn nói chuyện cùng em bất kể anh đang làm, đang ăn hay đang gì gì đi nữa. Nhưng anh vẫn còn chút e dè khó hiểu, vì anh nghĩ hình như anh với em đã có duyên rồi đó, đã gặp nhau rồi đó nhưng ta vẫn chưa tìm thấy nhau. Anh thì đã xác định rằng anh đã tìm được em rồi đấy!

Còn em ?

Anh vẫn đang và sẽ mong đợi ta tìm được nhau giữa cuộc sống này đây.

Em giữ khoảng cách với anh, em có chút gì đó khiến anh có cảm giác bị hờ hững. Em im lặng và có lúc chỉ một chút, một chút thôi, chỉ chịu nói chuyện với anh nhiều lắm có 5 phút thôi à. Rồi tin nhắn đến cũng không một chút hồi âm. Là thế đó , nhưng anh vẫn cảm giác ấm áp khi nghĩ về em , về mái tóc đó , về nụ cười đó , về cái buổi đầu gặp gỡ đó.

Em à ! Yêu anh, anh không có đảm bảo em sẽ hạnh phúc mà anh sẽ khiến em hạnh phúc đến hết khả năng anh có thể. Anh muốn cùng em nghe những bản tình ca xưa ấy, những nốt nhạc truyền thống của những vở “Đêm lạnh chùa hoang” hay “Hàn Mặc Tử”,… với tiếng hát du dương pha lẫn tiếng Cẩm Hường Cẩm Huệ của anh và em ! Anh muốn cùng em đi xem những vở diễn đầy nhân văn lẫn những vở đầy ắp tiếng cười trẻ thơ. Anh muốn cùng em tay trong tay bước trên cánh đồng miền Tây, lên đỉnh núi Đà Lạt sương mờ hay cùng nhau thở đều trên đỉnh Phan Xi Păng, cùng đón tuyết rơi ở Sa Pa , cùng thăm vườn chè ở Mộc Châu đẹp lắm hay cùng tung tăng bọt sóng biển Nha Trang và hơn thế. Mỗi điểm đến là mỗi một kĩ niệm, mỗi mùa yêu thương và hãy cùng ghi lại vào bộ ảnh cưới “ bốn mùa yêu thương – hai con người” em nhé !

Em à! Yêu anh, anh không có đảm bảo sẽ bên em trăm năm đầu bạc mà anh sẽ sống bên em đến khi anh được trở về cát bụi mà vẫn còn nguyện vọng bên em. Anh muốn nắm tay em mỗi khi em lạnh, anh muốn hôn tóc em mỗi khi em trống trãi, anh muốn em dừng lại để biết rằng “anh yêu em”, anh muốn cho em xem trái tim còn nồng cháy , anh muốn thấy em cười mỗi lúc ta bên nhau. Vì sao ? Vì anh yêu em !

Thử tưởng tượng xem, ngày đẹp nhất, ngày hạnh phúc nhất khi anh là chú rể còn cô dâu chính là em. Đôi uyên ương ấy chỉ cần có nhau  trong một bữa tiệc đứng ở cái nơi mà hai đứa ghi dấu ấn đầu tiên cho bộ ảnh cưới “ bốn mùa yêu thương – hai con người”. Ai biết được. Anh sẽ làm hết sức có thể để điều ấy là thực mà chẳng phải là kế hoạch nữa đâu !

Em à, anh biết xung quanh chúng ta phức tạp lắm, anh còn cần vượt qua nhiều trở ngại lắm nhưng những điều ấy có sá gì với anh nếu em yêu anh và anh yêu em nhiều hơn thế. Hãy cho anh thời gian em nhé, thời gian để anh hoàn thiện mình, để anh biến những điều này thành niềm hạnh phúc trong em.

Em à, anh nhớ em. Anh yêu em như trời dịu dịu mát mát mùa yêu thương đã về…

 

Có phải chăng tim anh đang lạc nhịp,

Đã yêu rồi không bắt kịp thời gian…

Mỗi sáng sớm nắng lên vẫn ngỡ ngàng,

Trong mắt anh em dịu dàng xuất hiện.

 

Đó…nụ cười em làm tim anh lên tiếng,

Mái tóc kia cũng kiếm chuyện trêu anh.

Biết anh yêu sao cứ mãi để dành,

Sáng thức dậy trong anh là hạnh phúc !

Nghỉ về em !

“Ri” &“Cha”-rd Phạm !

(Richard Phạm)

IMG_7885

Leave a Reply

Your email address will not be published. Required fields are marked *