MẸ

Ngày sinh con mẹ sức cùng lực kiệt,Mẹ 60

Quằn quoại đớn đau,

Ôi chỉ mình mẹ biết…

Đỏ hỏn trên tay con mãi miết oe…oe…
Con gọi mẹ, nghìn thu con gọi mẹ,
Công sinh thành mẹ có kể chi đâu,

Mẹ vẫn cười nhẹ nhõm trong cơn đau,

Khi con đó chào đời khóc oe… oe …
Con gọi mẹ , nghìn thu con gọi mẹ ,

Lời yêu thương kính nguyện giữa đất trời,

Mẹ ơi mẹ ! Mẹ đẹp nhất trên đời,

Mẹ ngời sáng ánh hào quang tinh khiết.

Mẹ ơi mẹ ! Con gọi mãi gọi miết,

Chỉ mình mẹ, mẹ là mẹ của con.
Con ra đời mẹ cứ mãi mỏi mòn,

Mong con khôn lớn thành người hữu tâm,

Con ra đời chẳng kể tháng năm,

Mẹ lo lắng ba lăm sáu vạn ngày …

 

Con ra đời mỗi ngày con khôn lớn,

Mẹ hao gầy …vì tần tảo nuôi con.

Con ra đời mẹ chưa tròn câu chuyện,

“Thôi tui về…con tui đó, nó khát sữa đòi ăn”.

 

 

 

Con ra đời nỗi đau dần tan biến,

Mẹ âm thầm giấu kín nỗi buồn vui.

Con vui mẹ cũng vui đấy,

Con buồn mẹ hết lời an ủi đấy,

Còn mẹ buồn vui mẹ đâu nào để ý,

Chỉ biết rằng tất cả vì con yêu.

 

Càng khôn lớn con càng nhiều hiểu biết,

Mẹ càng lo càng dõi bước bên con,

Sợ con hư – nhiệm vụ mẹ chưa tròn,

Con gây tội mẹ gánh chịu thay con.

 

Hai vai mẹ đã gánh cả đời con,

Còn đây lưng mẹ, mẹ để dành con luôn.

Khi nào con gặp bão lật xuồng,

Về đây để mẹ chở che con khờ.

 

Con khờ này ! Suốt đời con khờ dại,

Con mãi là thằng nhỏ của năm xưa.

Bình Dương, Phố Về Chiều –  31/7/2006

Leave a Reply

Your email address will not be published. Required fields are marked *