QUÀ CHO MẸ LÀ CON

Hai sáu năm không có hoa tặng mẹ,

Nhưng con nghĩ mẹ chẳng thích hoa đâu.

Mẹ muốn là đàn con và đám cháu,

Nó ngoan hiền lại được mạnh khỏe luôn.

 

Cũng có thể đây là điều mẹ muốn,

Con giữ gìn sức khỏe sống bình an.

Vì mỗi khi điện thoại mẹ rõ ràng,

“Ráng ăn vào và ngủ sớm nhé con”.

 

Con cũng nói ăn đều và giấc trọn,

Mẹ yên lòng con ăn đủ, ngủ ngon.

Và vì thế  những đêm cứ mõi mòn,

Đêm không ngủ ,nghĩ mà thẹn lòng con.

 

Nếu có hoa con cũng không tặng mẹ,

Mà con tặng mẹ một lời hỏi hang.

Một sức khỏe một tinh thần cường tráng,

Một tâm hồn thi sĩ vì mẹ thôi.

 

Dòng thơ con cũng có lúc bồi hồi,

Lúc buồn vui lúc cũng đầy ý tứ.

Nhưng với mẹ con yêu từ quá khứ,

Chỉ có mẹ mới bồi đắp hồn con.

 

Mẹ là tất cả , là nước, là non,

Là biển lớn và cả trời cao rộng.

Cũng có khi mẹ là cơn gió lộng,

Thổi vào hồn con viết những vần thơ !

 

Mẹ còn là vĩ đại những ước mơ,

Của ngày xưa để bây giờ thực hiện.

Mẹ trong con như bà tiên hiện diện

Nụ cười hiền và rất đỗi vị tha.

Phố về chiều

Our Score

About Châu Phạm Văn

Leave a Reply

Your email address will not be published. Required fields are marked *