CHIẾC MÓC CÂU TRÊN BIỂN

CHIẾC MÓC CÂU TRÊN BIỂN

Chiếc móc câu cứ nằm dài trên biển,
Lại trên trời cũng một chiếc móc câu.
Hình với bóng sao cứ mãi nhìn nhau,
Không đến được để màu vàng ly biệt.

Trên mặt biển móc câu như luyến tiếc,
Khẽ đung đưa gõ nhịp điệu u hoài.
Rồi thi thoảng bị bẻ gãy làm hai,
Như đứt đoạn một cuộc tình oan trái.

Trách móc câu cứ để buồn tê tái,
Kéo đi xa cho xa mãi hình hài.
Để ngoài kia màu đen kịt đêm nay,
Nơi chiếc bóng cứ chờ hình quay lại…
Biển Đông, Phố Về Chiều – 16/4/2013