GIỌT NƯỚC MẮT VU LAN

Ở ngoài kia người đời họ bạc lắm,
Chỉ có mẹ luôn sẵn nắm tay con,
Vậy mà con cứ dõi mắt mỏi mòn,
Cứ yêu đương mà quên còn có mẹ.
Chuyện với người con cực kì lanh lẹ,
Còn với mẹ con lặng lẽ bước đi,
Rồi những đêm ngủ cạnh chẳng nói gì,
Cứ lặng im bao nghĩ suy ấp ủ.
Yêu một người cảm giác là quá đủ,
Sợ họ buồn mà quên ngủ quên ăn,
Còn với mẹ chưa có lấy một lần,
Con lo lắng hay ân cần chăm sóc.
Yêu một người con đã từng khóc lóc,
Không thể quên khi họ cóc cần con,
Có biết đâu mẹ lo lắng mắt tròn,
Khóc vì con mà hao mòn sức khoẻ!
Phải chi con cứ mãi là thằng bé,
Lớn làm gì với mánh khoé nhân gian,
Lớn làm chi khi ngấn lệ dâng tràn,
ĐỜI BẠC LẮM — CON LUÔN CẦN CÓ MẸ!
Phố Về Chiều, 1/9/2016