NÓI VỀ TÔI

Nói về tôi, cũng chẳng có gì để nói bởi chẳng hiểu sao tôi là một cái người mà ngại nói về mình lắm cơ mà chỉ toàn thích viết về mình mà thôi (cười).

Thực ra tôi là một thằng lầm lầm lì lì trong con mắt của gia đình tôi từ bé cho đến giờ. Còn lên lớp, trong mắt của thầy cô tôi cũng là một cậu học trò ngoan lắm  suốt 12 năm liền bởi nơi đó có bao giờ tôi nói chuyện đâu, chỉ toàn được giao cho cái chức danh “lớp phó học tập”  suốt 12 năm, đó là 12 năm ngoan hiền, chăm chỉ.

Ấy thế mà sau giờ học, với bạn bè tôi hót như chim, chuyện gì cũng có thể nói , và thậm chí là những chuyện rất ư là người lớn mà nói ra thì thật không thể nhịn cười. Tôi là vậy, không cứng nhắc, rất vô tư nhưng cái gì ra cái đó, chơi ra chơi, học ra học nên có một số tư tưởng nghĩ rằng tôi là “mọt sách” thì delete đi nhé!

Hồi đi học không biết tại vì cái giọng chanh chua này hay tại là một đứa siêng phát biểu mà đa số các bài thơ trong môn văn, tôi luôn là người được thầy cô gọi đứng lên đọc đầu tiên trong tiết học về nó. Cũng từ đó mà tôi cảm thấy thích thơ hơn và tập tành thơ với thẩn. Bài thơ đầu tiên tôi viết cũng chẳng nhớ chính xác là khi nào, giờ lục lại chỉ còn là một phần kí ức  về “Tình không yêu” , về “Vè hoa” dài kinh khủng với cái thể thơ truyền thống –lục bát.

Tập tành, tập tành rồi cảm xúc cộng với một chút “chất nghệ sĩ” như nhiều người nhận xét mà giờ kiểu như tôi bị bệnh “thơ thẩn” vậy. Buồn cũng thơ , vui cũng thơ, facebook toàn thơ, comment ngứa nghề cũng làm thơ ngay và liền nữa chứ. Có người còn trêu tôi có thể “bảy bước ra thơ” và xem tôi như “thánh thơ” chẳng khác. Có một sự vui không hề nhẹ ở đây rồi.

Nói về kiến thức thơ thì tôi chịu, đừng bao giờ hỏi tôi mấy cái lý thuyết đó. Tôi thích làm thơ , và thích thì viết nên những vần thơ từ cảm xúc mà ra. Hãy tôn trọng cảm xúc thì thơ ca tự ắt mà ra.

Nếu đã biết tôi thì chắc biết Phố Về Chiều, nó đấy, bút danh của tôi đấy.

Tôi là Phạm Văn Châu , là PVC cho giản đơn và nó cũng chính là Phố Về Chiều . Cảnh, tình và tên bất thình lình viết tắt đều là PVC và tôi thích thế !

Hãy làm quen với tôi, tôi luôn sẵn sàng. Hãy đọc thơ tôi nếu bạn quan tâm. Có hay có dỡ đó là điều bất di bất dịch. Thích thì nhích thì click vào xem , vào bình loạn cả lên cũng được.

Cảm ơn bạn đã đọc những dòng này của tôi nảy giờ nhé, mà lỡ rồi thì đọc nốt luôn những dòng thơ bên dưới nhé cho “tình thương mến thương”

 Phố Về Chiều nơi hoàng hôn màu tím,

Yêu thương về trọn chiếm một trái tim,

Những vần thơ cũng như một thước phim,

Để ghi lại cảm xúc chìm hay nổi !

Những cảm xúc con tim không thể nói,

Viết thanh lời thành cơ hội sẻ chia,

Có tri kỉ những đối ẩm đêm khuya,

Có bạn đọc ôi tràn trề hạnh phúc !

Phố Về Chiều – I love you

Leave a Reply

Your email address will not be published. Required fields are marked *