HỘI THƠ HOÀNG HÔN TRẮNG -TRANG THƠ THÁNG 10-2013

HỘI THƠ HOÀNG HÔN TRẮNG
(Trang thơ tháng 10.2013)

======== THƠ NHIỀU THỂ LOẠI ========

(01)

BÀ NGOẠI KÍNH YÊU
Tg: Khuất Hải Yến

Thương nhớ thật nhiều quê ngoại của con ơi
Rặng tre thì thầm bên con đường đất sỏi
Bữa cơm chiều áo bà vương mùi khói
Bàn tay gầy vơ vội nắm rơm khô

Quê ngoại trong con ký ức của tuổi thơ
Những trưa hè ve râm ran đầu ngõ
Chú chuồn chuồn cựa mình trong tay nhỏ
Tóc vàng hoe như tơ nắng trong vườn

Con mải chơi ngắt từng nắm hạt cườm
Hoa trứng gà kết thành vòng đeo cổ
Nơi sau nhà bao năm con vẫn nhớ
Dây tơ hồng quấn chặt lấy cành gai

Con theo bà trong mỗi buổi sớm mai
Cũng ra đồng mênh mông hương lúa
Tóc bà trắng bạc theo màu sương gió
Hoa DẺ chín vàng thơm giữa tuổi thơ con

Hơn mười năm qua bà đã chẳng còn
ngày bà đi con buồn không khóc nổi
Bụi gai già cũng theo bà cằn cỗi
dây tơ hồng rơi mãi xuống tay con

Mới đầu hè ve đã khóc nỉ non
Thương nhớ bà lúa trên đồng vàng úa
Rơm rạ khô không cháy trong bếp lửa
Trời đổ mưa rưng rức tiễn đưa bà

Mười năm rồi con biết đã rất xa
Bà ra đi không bao giờ trở lại
Bỏ lại con với tuổi thơ khờ dại
Ôm mãi trong lòng hình BÀ NGOẠI KÍNH YÊU….!!!

———————————-

(02)

BÀI THƠ KHÔNG GỬI !!!
Tg: Tinh Tho Tinh Nguoi

Bài Thơ Tình em viết ,muốn gửi Anh !
Là bài Thơ chứa tràn đầy nhung nhớ …
Thời gian trôi lệ nghẹn ngào nức nở !
Sợi tơ giăng …dang dở hai phương trời !

Em kể anh nghe ,về Đông lạnh tuyết rơi !
Sương lónh lánh ,khóc trên cành trơ trụi …
Em cô đơn ,giữa hoang tàn buồn tủi .
Nhớ anh nhiều , ấm áp một vòng tay !

Em kể anh nghe ,Xuân đang đến mỗi ngày
Chim ca hát , cây đâm chồi nảy lộc .
Chẳng buồn đâu …nhưng sao em lại khóc !
Níu kéo ,kiếm tìm …ảo ảnh xa xưa !

Em kể anh …về cái lạnh đêm mưa !
Sao tê cứng …ngàn mũi kim châm chích
Lạnh buốt da ,ngấm dần vào da thịt .
Không đau bằng Tim châm chích trong người !

Em kể anh nghe …từ khi vắng anh rồi !
Chẳng vui nữa …nụ cười em vụt tắt .
Buồn mêng mông ,nhuộm thâm quầng đôi mắt .
Chỉ hướng về nơi ấy …bóng người xưa !!!

———————————-

(03)

BÀI THỨ 2 VỀ ĐẠI TƯỚNG
Tg: Ngô Trí Kế

Súng gầm, hoa nở Điện Biên
Tiễn đưa đại tướng đã yên giấc rồi
Chúng con xin vĩnh biệt người
Về nơi an nghĩ giữa trời quê hương

Vũng Chùa mảnh đất yêu thương
Nằm nghe Đảo Yến bốn phương gió lồng
Chí trai theo nghiệp tang bồng
Đến khi nằm xuống vẫn trông quê nhà

Tháng mười đất lại nở hoa
Lá rơi về cội như là nhắn ai
Đã sinh ra kiếp con trai
Nhất vì tổ quốc thứ hai giống nòi

Ko tham bán nước bán đời
Yêu dân dân qúy yêu người người thương
Hôm nay về với quê hương
Cờ tang nước mắt ướt đường Bác qua

Hỡi ơi tướng Giáp của ta
Người là nguyên khí quốc gia oai hùng
Chữ Tài chữ Đức vang lừng
Non sông nhớ mãi anh hùng Viet Nam…!

——————————

(04)

BÊN HỒ
Tg: Ngũ Yên

em hãy ngồi đây bên cạnh anh
khép đôi tà áo lụa màu xanh
gió đêm nhè nhẹ,sương đêm lạnh
liễu rũ ngoài xa,lá chuyển cành

hương tóc bay tràn trong gió lạnh
bờ môi nồng ấm,cuộc tình trao
vai em gói chặt trong tay ấm
mặt nước hồ nghiêng dưới ánh sao

anh đứng bên hồ xanh nước biếc
mộng đời xanh thẳm ngập hồn xanh
trên kia trăng xuống hoa thôi rụng
em nép vào anh đợi gió lành

———————————-

(05)

BIỂN ĐỢI (3)
Tg: Thuonghoai Ngannam

Biển ngày xưa, biển lụa là gấm vóc
Cho đôi mình thêu dệt mối tình mơ.
Em đã yêu bằng cả trái tim khờ,
Và ấp ủ mãi riêng hoài hình bóng.

Thả hồn yêu bồng bềnh theo con sóng
Khi ngả đầu ngượng nghịu với vai anh.
Ngoài khơi xa dập dờn nước trong xanh
Hay tình em lênh đênh trong mộng ước

Những hình ảnh vọng về từ ký ức
Cho em buồn trong nỗi nhớ miên man,
Ngồi nơi đây đếm từng giọt nắng vàng
Rơi hiu hắt trước mưa chiều đang tới.

Nếu như biết rằng em đang ngóng đợi
Có khi nào anh chạnh nhớ đến không?
Biển chiều kia vẫn sóng nước mênh mông
Như tình em không bao giờ vợi bớt.

Mây mang về cơn mưa nào bất chợt
Để vô tình thêm lạnh nửa hồn côi,
Mưa xóa tan lâu đài cát mất rồi,
Chỉ còn em với biển chiều quạnh vắng…

Từng con sóng vỡ tan vào cát trắng
Nghe tim mình cũng muốn vỡ tan theo
Biển lặng rồi, sao chẳng thấy thuyền neo?
Để nỗi nhớ nhăn nheo cùng năm tháng

Hay tình xưa, anh chôn vào dĩ vãng
Hình bóng em anh cũng lãng quên rồi
Chỉ mình em ôm ấp kỷ niệm thôi
Bao năm tháng đơn côi trong thầm lặng.

Trong tim em tình anh còn trĩu nặng
Nên rất đau từ độ vắng xa anh
Nhưng đêm đêm em vẫn mãi dỗ dành
“Đừng đau nữa, chắc là anh đang bận!”

Không có anh chỉ mình em thơ thẩn
Ngắm biển chiều hồn ngớ ngẩn mông lung
Anh yêu ơi bao giờ mới tương phùng?
Em thôi hết lạnh lùng trên biển đợi…

Có đôi lúc em nghe hồn chới với
Mất niềm tin mất hết cả niềm vui
Anh lênh đênh trên sóng nước dập vùi
Còn em mãi ngậm ngùi trong thương nhớ!

———————————–

(06)

BÌNH YÊN , KHOẢNG LẶNG CUỘC ĐỜI
Tg: Hư Vô

nơi nào đó trong cuộc đời vất vả
chút yên bình sao vội vã trôi đi
bao kẻ xa quê bao người xuôi ngược
dòng đời tất bật
bao được mất tham si
giữa đêm khuya chú đánh giày cô độc
lữ khách lang thang hay kẻ không nhà
đời ngược xuôi và đời hối hả
ai ngoảnh nhìn
trong góc nhỏ tối tăm
ai ngoảnh nhìn trong giá lạnh căm căm
những linh hồn đắm chìm trong sâu thẳm

giữa đêm khuya nhịp đều trong ngõ vắng
tìm bình yên hay khoảng lặng cuộc đời
bao anh lao công
bao người quét rác
mải miết tìm bao sạch đẹp bình minh
giữa đêm khuya , giữa phố xá thị thành
bao linh hồn tìm đắm say được mất
bao linh hồn tìm dòng đời tất bật
tìm bình yên trong khoảng lặng hư hao

———————————–

(07)

CÓ ANH
Tg: Linhson Tan & Thuonghoai Ngannam

Có anh rồi em không còn côi cút
Nghe trong lòng bao hạnh phúc trào dâng
Có anh rồi em thôi những bâng khuâng
Mình bên nhau ôn lại từng kỷ niệm!

Hoàng hôn xuống chiều dần buông sắc tím
Ta bên nhau nhịp tim cứ rộn ràng
Thu cuối mùa gió mãi thổi mênh mang
Trải một thảm lá vàng trên lối nhỏ

Nghe chầm chậm tiếng thời gian đang gõ
Em ngỡ rằng nghe rỏ nhịp tim anh
Giữa trời thu đón ngọn gió trong lành
Em lại thấy mình đang bừng sức sống!…

Biết ngóng trông biết nghe hồn rung động
Như trở về… ngày mới bước vào yêu
Tim vấn vương khi nắng ngã bóng chiều
Thầm lo lắng với bao điều rất lạ

Lòng như đã… có anh là tất cả
Khẽ giật mình khi chiếc lá vàng rơi
Nghỉ về anh… dạ cứ rối bời bời
Sợ đánh rơi những lời anh tha thiết

Nỗi lòng của người yêu anh đã biết…
Cứ mỗi chiều ra cửa ngó chung quanh
Thoáng bóng người… em cứ ngỡ là anh
Và thầm trách́… thời gian qua nhanh thế

Ngày có anh mi không còn vương lệ
Thèm được nghe anh kể chuyện ngày xưa
Ngồi bên anh chiều lạnh ngắm nhìn mưa
Nói sao hết cho vừa tình em đấy

Người thương ơi… anh yêu em biết mấy
Gửi về em bên ấy mấy lời thương

Có anh rồi… hoa lá cũng vấn vương
Che rợp mát con đường tình hạnh phúc!

——————————

(08)

DUYÊN… VÔ THƯỜNG…!
Tg: Nhan Nguyen

Quen nhau thì bảo bởi vì duyên
Biết nhau rồi lại bảo rằng: “phiền”
Vỡ tan, lại nhặt từng vụn vỡ
Khéo trách lòng người… lắm đảo điên…

Xòe bàn tay, đếm lại tơ duyên…
Tơ dài, tơ ngắn… rối triền miên
Mảnh vỡ chữ “duyên”..! Ôi..! Vô số…
Trách hồn ngu dại… rước ưu phiền

Thà làm cánh chim trời vờn biển
Sải cánh tự do, có lẽ… yên
Hơn người… quẩn quanh đời vô định
Đi – về… vẫn một lối… triền miên!!!

——————————

(09)

DƯỚI TRỜI XANH … XIN KÍNH CẨN … NGHIÊM MÌNH
Tg: Mạnh Hy

Gió tháng 10 hiu hắt những vòng hoa
Khi Đất Nước trào dâng niềm thương tiếc
Một Trái Tim … một Hồn Linh bất diệt
Đã về Trời yên nghỉ cõi … Thần Tiên

Bên khu rừng Trần Hưng Đạo bình yên
Một đội Quân đã từ đây lớn mạnh
Dưới ánh sang của Sao Vàng năm cánh
Nắm tay thề Trung – Hiếu với Non Sông

Có mùa Thu … Đất Nước ngập cờ Hồng
Rũ sạch hết mọi lầm than nô lệ
Để từ đây vững bền bao thế hệ
Độc lập – Tự do – Hạnh phúc … muôn đời

Tên của Người vang vọng khắp muôn nơi
Mà Thế giới dành bao lời ca ngợi
Chiến công Người chói lòa không biên giới
Lừng lẫy Năm Châu rồi chấn động Địa Cầu

Tướng giặc kia bao kẻ phải cúi đầu
Trong khiếp sợ tay hang giơ khăn trắng
Đồng Điện Biên điệu xòe vui trong nắng
Khắc tên người lên muôn bản … trường ca

Xẻ Trường Sơn chống Mỹ cứu Nước Nhà
Người Tư Lệnh vẫn dốc tâm tận tụy
Đến kề bên từng chiến hào, chiến lũy
Người coi từng Chiến Sĩ khác chi Con !

Từ Khe Sanh tin chiến thắng vang giòn
Xuân Mậu Thân rồi mùa Hè … Quảng Trị …
B52 cũng trở thành sắt gỉ
Trước quật cường của ý chí Việt Nam

Lời Bác Hồ tiếng gọi của Giang San
Là thống nhất được đôi bờ Nam – Bắc
Xuân 75 sạch trơn rồi bóng giặc
Đất Nước hòa bình … tung cánh … bay lên

Tổ Quốc muôn đời mãi mãi không quên
Những chiến công của một đời Đại Tướng
Có Trái Tim … bao dung và độ lượng
Tướng của Dân … vị Tướng của … Hòa Bình

Sớm mai nay trong tia nắng bình minh
Sao lấp lánh Quân Kỳ bay trong gió
Bao chiến công nhuộm hồng cho sắc đỏ
Tiễn đưa người trong … xa xót … niềm đau !

Chúng Con là những lớp lính đi sau
Tiếp bước của Cha – Anh bao thế hệ
Nghe hung tin mắt rưng rưng hàng lệ !
Cùng Trái Tim cả Dân Tộc … nghẹn ngào !

Trên bầu trời xa mãi … một vì Sao
Còn Đất Việt xa người Con … Huyền Thoại
Một Vĩ Nhân đã rời xa … Nhân loại
Quân Đội xa … người “ Anh Cả ! “ kiêu hùng

Noi gương Người chúng Con nguyện Kiên – Trung
Chắc tay sung giữ bình yên Tổ Quốc
Chúng con xa … Tang Người không về được
Dưới Trời xanh … xin … Kính Cẩn … Nghiêm Mình.

——————————

(10)

ĐÃ LÂU RỒI
Tg: Vũ Minh Huệ

Đã lâu rồi tôi cứ viết cho tôi
Những dòng chữ gửi đầy trong tin nhắn
Rồi con tim cứ một mình giật bắn
Khi điện thoại rung.

Đã lâu rồi tôi cứ viết lung tung
Tôi cứ viết, viết hoài cho người ấy
Viết cho đến con tim sưng tấy
Gửi vào hư vô…

Đã lâu rồi nước mắt đã khô
Nỗi buồn cũng ẩn vào năm tháng
Vậy mà tôi vẫn không quên hình dáng
Người của một thời.

Đã lâu rồi tôi chẳng viết như chơi
Nay bỗng thấy tự mình như quên lãng
Ngước mắt nhìn mây bay bảng lảng
Trôi mình vào mây.

——————————

(11)

ĐÊM TRẮNG
Tg: Minh Nghuyệt

Hôm nay tôi lại
Trắng đêm
Nghe sương lòng rụng
Trắng miền tâm tư
Trắng đêm
đọc những tàn thư
Nhớ đã xoá Trắng bây chừ
hiện ra
…..
Bầu trời
Trắng ánh sao xa
Ba mươi Trăng lặn
lòng ta Trắng đầy
Vườn nhà
Trắng hạt sương vây
Lạnh về phủ Trắng
cỏ cây đôi bờ
…..
Giữa đời
đã Trắng tóc tơ
Nỗi buồn nổi Trắng
lượn lờ quanh mi

——————————

(12)

ĐÒ XƯA…..
Tg: Mây Lang Thang

Sông nay thiếu bóng con đò
Khi xưa say đắm câu hò trên sông
Nắng vương trên má ai hồng
Tay chèo buông nhẹ dòng sông mơ màng
Trách sao đò đã vội sang
Để ta quên hỏi ơi nàng tên chi
Tình hồng gửi gió từ khi
Bước chân lên bến xuân thì đò ngang
Chữ duyên dẫn lối tình sang
Để ta gặp lại bóng nàng trên sông
Đò chiều khách chẳng mấy đông
Tay chèo em lái áo hồng thướt tha
Đò ơi xin chớ vội qua
Để ta còn ngắm nụ hoa nàng cười
Chiều thu mà ngỡ xuân tươi
Ngàn hoa khó sánh nụ cười của em
Ai về mơ mộng bao đêm
Tình yêu gửi gió về bên con đò
Cầu duyên ô thước đã cho
Bên em chiều ấy hẹn hò lên đôi
Tình nồng chưa thấm mặn môi
Quê hương vẫy gọi để tôi xa người
Chia xa ánh mắt nụ cười
Tôi đi để lại bóng người ngóng trông
Tiễn tôi chiều ấy bến sông
Mắt em nhòa lệ khăn hồng trao tay
Từ đây xa biệt tháng ngày
Em về gạt lệ dựng xây quê nhà
Chiến trường anh bước phương xa
Vẫn nghe nồng ấm món quà em trao
Những đêm nằm dưới trời sao
Đem bao thương nhớ gửi vào canh thâu
Bom rơi nắng cháy nhuộm mầu
Tình yêu non nước trong đầu khắc ghi
Tình riêng gửi bến xuân thì
Trái tim nhuộm thắm từ khi xa nhà
Bao năm chinh chiến đã qua
Tìm về chốn cũ quê nhà ngóng trông
Tìm về nơi ấy con sông
Chỉ nghe bến vắng đò không người chèo
Cây sào cắm đợi bến neo
Người quen kể lại lệ theo nỗi sầu
Một chiều tháng bảy mưa ngâu
Giặc về càn khắp đồng sâu thôn làng
Rồi từ hôm ấy đò ngang
Bên đường nấm mộ tên nàng bia ghi
Tôi nghe nước mắt tràn mi
Rơi trên nấm mộ xuân thì em tôi…

——————————

(13)

EM CÒN NHỚ…?
Tg: Gió Mùa Đông

Em còn nhớ mùi ngọt ngào hoa sữa ?
Vẳng chiều thu tiếng mây hát tự tình
Ngọc lan thơm dậy ngát những mùa xinh
Nghe gió thoảng bình minh hương cốm mới

Em còn nhớ góc phố nơi anh đợi ?
Lá me mưa vương sợi tóc thu mềm
Nắng ru tình say những buổi chiều êm
Màu thu nhuộm mắt em ngời da diết

Nụ hôn đắm men say tình tha thiết
Sóng môi trào hồn cuộn xiết vào nhau
Heo may về bất giác cuộn lòng đau
Chiều nắng lịm phai màu con phố vắng

Khung trời mộng chẳng còn hoa với nắng
Em ra đi mang hết dáng thu rồi
Để nơi này ngơ ngác một mình tôi
Nghe lạnh lẽo phai phôi tình thu khóc

——————————

(14)

GIẤC MỘNG
Tg: Huy Quân

Cuộc trần thế vẫy tay xoa hết
Bước vân du xoắn xuýt đua thi
Dòng đời mây nước phân ly
Trông trời ngắm đất được gì mà mong

Vung tay vẫy bụi hồng nhân thế
Cõi mây mù sắc vẻ trọi trơ
Rừng sâu thăm thẳm chơ vơ
Đợi ai ai đợi ngẩn ngơ khôn cùng

Mơ cưỡi hạc chập chùng gió cuốn
Ngửa bàn tay, tay có tay không
Vượt vòng cương tỏa mênh mông
Buông rời cõi tục hư không chực chờ

Lòng lúi húi lơ xơ mơ tưởng
Áng mơ buồn lơ lửng buông lơi
Bầu trời mây trắng chơi vơi
Tháng ngày thắm thoát như thoi đưa chiều

Màu mây xám liêu xiêu bung trắng
Bóng hư vô thấp thoáng chân trời
Nụ cười đọng giữa vành môi
Giật mình mộng tỉnh một đời đã qua…

—————————–

(15)

HÀ NỘI ĐÊM CUỐI THU
Tg: Gió Mùa Đông

Hà nội đêm cuối thu
Mùi hương sữa rất nồng ru êm từng con phố
Sóng hồ Gươm lăn tăn nhịp vỗ
Tháp rùa trầm mặc đứng chờ ai ?

Hà nội đêm cuối thu
Từng đợt heo may se se lòng ngõ vắng
Đôi tình nhân nép sát vào nhau trong yên lặng
Tiếng rao đêm vẳng lại những âm thanh quen thuộc, ngân dài…

Hà nội đêm cuối thu
Ngọn đèn đường lặng lẽ hứng sương mù trong khắc khoải
Người đàn ông sải từng bước chân chậm rãi
Cố tìm lại những mảnh kí ức xa xưa

Kỷ niệm về những cơn mưa…
Con đường có tán bằng lằng đung đưa lời hẹn hò còn đó
Dĩ vãng xô nghiêng từng nóc phố
Điếu thuốc trên tay người đàn ông cháy đỏ những suy tư

Hà nội đêm cuối thu
Vỉa hè xưa chào đón bàn chân một người con xa xứ
Vẫn rêu phong, êm đềm, quyến rũ
Vẫn còn đó một Hà nội nồng nàn đêm cuối thu….

——————————

(16)

HƯƠNG THU
Tg: Thao Thức

Rừng thu xào xạc hơi may
Ánh dương lấp lánh khẽ lay giọt mềm
Hoàng hôn buông nhẹ êm êm
Lá rơi phấp phới bóng đêm chợt về
Thời gian gõ giọt lê thê
Hương thu run rẩy đê mê giọt sầu
Chập chùng thăm thẳm mơ sâu
Não nùng ếch nhái chân cầu réo vang
Trăng lên huyền ảo mơ màng
Lênh đênh lả lướt ngỡ ngàng bến sông
Nước trôi lờ lững mênh mông
Vài ba tiếng vạc thong dong gọi đồng
Cánh bèo trôi nổi hư không
Nhành treo sương phủ màu bông trắng trời
Cỏ hoa phơ phất rong rơi
Trúc nghiêng nghiêng bóng gọi vời nhân gian
Ánh trăng xanh biếc lênh loang
Để lòng dàn trải ngút ngàn bể khơi
Lò dò cánh hạc chơi vơi
Hồn hoa chôn chặt nửa đời hoang vu
Giòng thu rời rợi hương nhu
Buồn đêm leo lét mịt mù khói lan
Một đời trang trải trăm năm
Tình thu thấm đẫm xa xăm nỗi niềm

——————————

(17)

KHÔNG ĐỀ
Tg: Ngô Trí Kế

Khi tổ quốc chìm trong bóng tối
Màn đêm dài nô lệ lầm than
Khi dân tộc bị áp bức trái ngang
Ai là người lên đường cứu nước…?

Ai là người dẫn đường phía trước
Biết vực lên những ý chí kiên cường
Biết cảm hóa chia sẽ những đau thương
Đưa dân tộc đi qua ngày bão táp

Mảnh đất nghèo sinh ra chàng Nguyên Giáp
Cùng tiền nhân những vị anh tài
Hi sinh mình để tổ quốc ko phai
Cho giang sơn thu về một mối

Cho nhân dân khỏi chìm trong bóng tối
Của đêm dài nô lệ thực dân
Cho người đau giảm bớt muôn phần
Khi chiến tranh đã xa về qúa khứ

Bác Giáp ơi…! bác mang hồn lãnh tụ
Sống cùng dân như một người dân
Ko ai nghĩ ông mang màu nguyên soái
Chỉ biết ông là một người dễ thân

Với non sông trách nhiệm muôn phần
Ko bom đạn nhưng vẫn còn lửa khói
Đất nước mình vẫn còn đau nhức nhói
Bác vẫn còn trăn trở nhiều niềm lo

Biển Đông mình sóng vẫn vỗ rất to
Đất Hoàng Sa bao giờ về với mẹ
Ôi Cao Nguyên đang dần như nứt nẻ
Tham nhũng nhiều đang bán rẻ giang san

Chỉ có bác người giản dị hiên ngang
Đi vào đất như con người bất khuất
Khắp đâu đâu dân dù đang tất bật
Nhớ về người mắt lệ chứa chan..!

“Ai về quê mẹ Quảng Bình
Nhớ người Tướng Giáp dân mình tài ba
Một đời nối bước ông cha
Đi vào sử sách như là thánh nhân
Trọn đời trung nuớc hiếu dân
Xứng danh hai chữ tướng quân Cụ Hồ…!”

——————————

(18)

LÁ VÀNG THU ẤY
Tg: Thuonghoai Ngannam

Đã xa rồi một mùa thu quyến rũ
Lá đâu còn ấp ủ những niềm mơ
Khi trên cành lá hay nghĩ vu vơ
Rồi lại sợ, chẳng chờ mùa thu tới

Có một điều lá không hề chờ đợi…
Nhưng rồi mùa thu mới cũng lại sang
Lá non xanh, giờ dần chuyển màu vàng
Chờ cơn gió khẽ khàng rơi rụng xuống.

Rới xa cây… điều lá không hề muốn
Nhưng làm sao cưỡng quy luật thời gian
Đón mầm xanh, cây đành tiễn lá vàng
Lìa cành, lá sẽ tan vào lòng đất…

Lá không sợ, mà lòng vui chất ngất
Vì được hòa vào đất để nuôi cây!
Niềm tự hào mình hữu ích lắm thay
Dẫu nằm xuống, cây vẫn cần lá lắm!

Kìa trên cành… chiếc lá non xanh thẩm
Đang vươn vai đón nắng ấm trong lành
Cây vui đùa bên chiếc lá non xanh
Nào đâu nhớ… lá vàng mùa thu ấy!

—————————–

(19)

LỜI MẸ DẶN
Tg: Bá Tài Phạm

Nếu ai hỏi: Con yêu gì nhất ?
Hãy trả lời: Yêu Tổ quốc Việt Nam
Đất nước bốn ngàn năm chìm nổi thăng trầm
Một ngàn năm Bắc thuộc
Tám mươi năm Tây chiếm
Hai mươi năm cuộc chiến tương tàn
Núi xương, sông máu
Bao lớp người trai, đi mãi không về !
Nếu ai hỏi: Con yêu gì nhất ?
Hãy trả lời: Yêu nòi giống Tiên Long
Giòng dõi Hùng Vương, chim Lạc, trống đồng
Một ngàn năm mưu toan đồng hoá
Tám mươi năm xiềng xích thực dân
Hai mươi năm đạn nổ bom gầm
Thây người kín đất
Vẫn hiên ngang không hề biết cúi đầu !
Nếu ai hỏi: Con yêu gì nhất ?
Hãy trả lời: Yêu đất nước Việt Nam
Tổ quốc đau thương, bất khuất kiên cường
Một ngàn năm không nhoà bản sắc
Tám mươi năm chỉ một Điện biên
Hai mươi năm Nam-Bắc nối liền
Mùa xuân đại thắng
Thống nhất ba miền rạng rở Việt nam !
Chín mươi triệu con tim
Cùng cất chung tiếng nói
Quyết một lòng thề giữ lấy quê hương
Hải đảo, đất liền, vùng trời, vùng biển
Không một kẻ thù nào được dòm ngó cắt chia !

——————————

(20)

MONG MANH
Tg: Thanh Van

Trời vào thu trong vắt áng mây xanh
Những cánh lá mong manh rơi trong nắng
Thoảng đâu đây hương sữa nồng sâu lắng
Một thoáng buồn lặng lẽ lướt nhanh qua

Thu quyến rũ mơ màng trôi êm ả
Liễu thướt tha lả lướt rủ trong sương
Hoàng hôn tím mờ nhạt cuối con đường
Đem man mác buồn vương soi đáy mắt

Phía chân trời ánh nắng vàng đã tắt
Đợi trăng lên soi bóng nước lung linh
Cảnh sắc thu dịu ngọt lại hữu tình
Mang bóng hình của mùa thu ngày ấy

——————————

(21)

MỘNG CHIỀU THU…
Tg: Quỳnh Nguyên

Em xa rồi thu vàng sân lá đổ
mộng vỡ òa theo hạt nắng chiều buông
tiếng yêu xưa đọng giọt lệ my buồn (mi)
trong nỗi nhớ vương sầu tình thu chết

Em xa rồi tình ta không hồi kết
những tháng ngày sâu thẳm bến tương tư
mình anh bước muôn dặm cõi thực hư
để tìm em miên man miền ký ức

Em xa rồi trái tim anh thổn thức
lời yêu nào ru giấc ngủ tình xanh
từng canh vắng sầu thương niềm cô quạnh
môi hôn đầu giá lạnh bóng hình xa

Em biết không con đường xưa buồn quá
nắng đổ dài úa sắc giữa hàng cây
từng cơn gió mang xác lá phủ đầy
lên dấu chân tình anh hoài năm tháng

Bên em đó hạnh phúc nẻo thênh thang
anh xin người chôn tình anh cổ mộ
duyên chúng mình con thuyền không bến đỗ
vẫn một đời mong em mãi bình yên …

—————————–

(22)

MÙA ĐI… !
Tg: Thịnh Nguyễn

Kìa ai vẫn ngồi đó
Có phải chờ đông sang?
Lá vàng bay theo gió
Thu ơi…liệu đã tàn..??

Thu này sao vắng vẻ
Chẳng thấy bóng hình xưa
Còn đâu ngày thơ bé
Hai đứa vịn bóng dừa

Đông về hanh vạt nắng
Xơ xác những hàng cây
Môi mềm nay mặn đắng
Thân thể đã hao gầy

Ngày đi sao níu lại
Đành phải để mùa qua
Nhưng lòng sao nhớ mãi
Đêm đến lệ ướt nhòa

————————–

(23)

NẾU EM LÀ…
Tg: Anhtuyet

Nếu em là cánh diều,
Anh được xin là gió.
Nâng diều bay lên cao,
Đến chân trời mơ ước.

Nếu em là cỏ mượt,
Anh xin là sương mai.
Sương hôn mểm cỏ mượt,
Cho cỏ kia xanh mãi.

Nếu em là chim nhỏ,
Anh là trời bao la.
Để cánh chim giang rộng,
Trong vùng mây hiền hòa.

Và em là cô gái,
Dễ thương và thướt tha.
Anh sẽ là chàng trai,
Yêu hết mình em nhé!

—————————-

(24)

NGƯỜI LÍNH GIỮ BIỂN ĐÔNG
(Kính tặng Vị Tướng Nhân Dân )
Tg: Ái Nhân Thi Sĩ

Ông ra đi từ miền cát trắng
Nắng gió Miền Trung
Xơ xác gió gào…
Thủa nô lệ ngậm ngùi dân nước mất
Xếp bút nghiên Thày Giáo Sử lên đường…

Chân nát đá
Mắt sáng ngời, tim thép
Ý chí kiên trung dạ sắt, gan đồng
Tài thao lược làm nên huyền thoại
Điện biên oai hùng vinh quang Việt Nam!

Trọn cuộc đời sống với nhân dân
Vì đất nước dâng tim hồng chân chính!
Trăn trở nỗi niềm yêu dân thương lính
Sẻ chia, bình dị, ân cần…

Cười rạng rỡ, bàn tay ông vẫy gọi
Triệu triệu nhân dân, người lính lên đường!
Từng hơi thở cũng ấm hồn dân tộc
Những suy tư lo cơm áo đồng bào
Lấp lánh ánh cười ấm áp bao dung!

Nhân dân yêu Ông vị tướng anh hùng
Mà thanh bạch, chân thành giản dị
Cốt cách thanh cao Vị Thánh giữa đời thường!
Giọt nước mắt khóc ông từ đáy lòng chân thật
Chảy trong tim như dòng lệ mặt trời
Chảy sang nhau thao thức tỷ con người
Cả dân tộc trái tim cùng nhịp
Dòng yêu thương, nhân nghĩa….đồng lòng!

Đón Ông về đất Quảng quê hương
Dòng Nhật Lê cũng bâng khuâng đờ đẫn
Chang chang chiều cát trắng ướt …rưng rưng!
Ông nằm đó Vũng Chùa đảo Yến
Đầu gối Trường Sơn, dõi nhìn phía biển
Nơi tuyến đầu đất nước phía bão giông
Hóa hồn vào sóng nước mênh mông!
Hóa hồn vào người lính giữ biển đông!

——————————

(25)

NGƯỜI SẼ VỀ…
Tg: Lê Ngọc Kỳ

Người sẽ về yên nghỉ ở làng quê.
Nghe gió hát và sóng ru giấc ngủ.
Bờ cát dài hàng dương xanh quyến rủ.
Tiếng “hò khoan” trên đất mẹ Quảng Bình.

Người sẽ về, đi duyệt những đoàn quân.
Những người lính từng xông pha trận mạc.
Tuổi đôi mươi, tóc sương giờ đã bạc.
Ôm lấy Người : Đại tướng đã về đây!

Người sẽ về, thăm lại chiến khu xưa.
Hoa ban trắng những cánh rừng Tây Bắc.
Thăm bản làng đã một thời đùm bọc.
Tình Quân-Dân, những năm tháng ban đầu…

Người sẽ về, đứng trên đỉnh Đèo Ngang.
Vòng tay rộng níu hai miền Nam Bắc.
Hồn sông núi hòa vào lòng Dân Tộc.
Giữa vòm trời lấp lánh một sao Khuê…

Người sẽ về, lại thao thức đêm khuya.
Tỏa linh khí trấn giữ miền biên ải.
Thả anh linh vào tấm lòng Nhân Ái.
Giúp muôn Dân được an hưởng thái bình…

Người đã xa, một Huyền thoại cuối cùng.
Tâm tỏa sáng giữa cuộc đời bình dị.
Một Thiên tài, Văn-Võ-Đức-Dũng-Trí.
Triệu con tim, kính cẩn…tiễn Người đi…

——————————

(26)

NHẶT KHÚC RU BUỒN…!
Tg: Hr Biovegi

Tay mềm nhặt khúc thu rơi
Ru đêm thao thức chơi vơi tiếng lòng
Thương yêu nhuộm sắc rêu phong
Khảm đêm lệ ngọc khuê phòng đơn côi

Tay mềm nhặt khúc ru ơi…
Tình si lẻ bóng tình đời chênh chao
Tầm xuân nguyệt ám lao đao
Bình xưa đã vỡ rượu đào còn hương…

Tay mềm nhặt khúc tơ vương
Khúc ru hiu hắt miên trường …tôi ơi!
Mưa đau vũ khúc chơi vơi
Lối về hương cỏ đắng lời tình xa

Tay mềm nhặt khúc nhạt nhòa
Bóng nghiêng một bóng, bóng ta…vô hình…
Nghe đêm chiếc lá cựa mình
Riêng ta thổn thức khóc tình thu phai

Tay mềm nhặt khúc bi ai
Đêm thu lặng khóc canh dài tịch liêu
Ru buồn chạm khẽ miền yêu
Mùa yêu ảm đạm bóng chiều…không anh…

—————————–

(27)

RU EM…
Tg: Gió Mùa Đông

À ơi…ru nét môi ngoan
Ngọt mềm say đắm dịu dàng dâng hương
Gió mơn đôi má êm hường
Hây hây e thẹn vấn vương tơ lòng

À ơi…ru hết trông mong
Bao niềm khắc khoải cay sồng mắt thu
Khỏa đông lạnh giá sương mù
Đón Xuân ấm áp vi vu gió chiều

À ơi…ru hết cô liêu
Kề vai, sát mái, nhiễu điều, giá gương
Cùng nhau đi hết con đường
Đêm đông chẳng ngại, canh trường không e

À ơi…ru những say mê
Tình dâng chan chứa lối về thắm hoa
Thủy chung dưới một mái nhà
Niềm vui hạnh phúc thiết tha trọn đời…

—————————–

(28)

SÓNG TÌNH
Tg: Sóng Tình

Sóng gọi sóng theo nhau về bến đợi
Hôn nhẹ bờ chạm tới lòng biển yêu
Vỗ dịu êm ru nhịp khúc ca chiều
Vờn cánh nhẹ thủy triều vương tình sóng

Biển có biết lòng đại dương mở rộng
Ngát vòm trời lồng lộng gió du miên
Con sóng vui thỏa giấc mơ êm đềm
Cuộn lòng biển cho môi mềm say đắm

Sóng lóng lánh thả hồn trôi xa thẳm
Để kiếm tìm nồng ấm một vòng tay
Gửi niềm yêu trong nỗi nhớ đong đầy
Biển có đợi sóng lay tình viễn xứ ?

Chiều sóng vỗ bâng khuâng lời tình tự
Thoảng khơi xa tư lự một phương trời
Nhờ cánh chim chở nỗi nhớ trao người
Cho hạnh phúc bên đời thêm hương ái

Biển tình hỡi, sóng ngàn năm miết mải
Ghi vào lòng mãi mãi khúc tình xa.

——————————

(29)

TÂM SỰ CỦA CHA
Tg: Nguyen Thi Xuan Huong

Cha khắc hình mẹ con nơi trái tim
Và bóng dáng con trên từng nếp nhăn khối óc
Chúng ta luôn bên nhau qua những tháng ngày nặng nhọc
Khi cha đầu hàng mẹ và con tiếp sức đi lên!

Cha đặt tay lên trái tim
Thấy mẹ con âu yếm dịu dàng vỗ về dòng máu đỏ
Con tim theo thời gian mang đầy những vết sẹo
Đang rộn rã hồi sinh!

Cha đưa tay xoa vầng trán nhăn
Lại thấy con nô đùa thổi mát những thăng trầm dâu bể
Dẫu rằng đời nhiều vui buồn nhân thế
Dẫu thế nào ba chúng ta vẫn không thể chia xa!

Muốn gửi đến con-con trai của cha
Những tâm sự những điều cha mong ước
Những gì mẹ cha đã đang làm được
Là dành cho con-con yêu quý vô ngần!

Từ khi hình thành đến chập chững bước chân
Con khiến chúng ta đã bao lần phải khóc
Một năm trước có cặp vợ chồng đã rơi từng giọt ngọc
Khi biết mình lên thiên chức mẹ – cha!

Chín tháng mười ngày con mạnh khỏe sinh ra
Cất tiếng khóc chào cuộc đời non trẻ
Tiếng khóc con khát khao đầy mạnh mẽ
Tiếng khóc cha lặng lẽ chẳng nên lời!

Ba tháng biết lẫy,bẩy tháng biết bò
Chín tháng lò dò biết đi
Con đã ngã ngay lần đầu chập chững
Ngã đi con để suốt đời đứng vững
Khóc đi con để luôn nở nụ cười

Cha gửi ước mơ qua từng tháng ngày đẹp tuơi
Từng giây phút tuổi thơ con khôn lớn
Dù cuộc sống với bộn bề bận rộn
Con lớn lên xanh mơn mởn tươi dòn!

Cha mẹ không nề hà việc lấp biển rời non
Không nao núng khi đường đời có nhiều ngã rẽ
Chỉ sợ con những ngày không mạnh khỏe
Không đùa vui da dẻ chẳng hồng hào
Lo cho con lúc ốm yếu xanh xao
Sợ một chút thất thường trong thể chất
Và cuộc sống luôn chất ngất bộn bề

Mỗi khi cha mệt nhọc buổi làm về
Lại ấm áp một tình yêu con trẻ
Như biển hát con nô đùa sóng bể
Lời dạt dào gió lộng trái tim cha

Mỗi phút bên con mỗi phút hoan ca
Mỗi phút được sống lại thời con trẻ
Hãy khao khát ước muốn nhiều…. con nhé!
Bóng hình cha hòa nhập bóng hình con!!!

——————————

(30)

THÁNG 10 ƠI CÒN CHÚT GÌ Ở LẠI
Tg: Mạnh Hy

Cuối tháng 10 Thu tàn qua kẽ tay
Hoa Sữa thôi níu chân người qua lại
Vòng xe lăn trên lá vàng khắc khoải
Níu chút hương trong … gánh Cốm … xa dần

Ngọn heo may lạc lối bước phân vân
Ùa qua vai ta rùng mình se lạnh
Ơ đâu rồi chập chờn muôn sắc cánh
Đám chuồn chuồn đi ngủ sớm vậy sao ?

Nắng chẳng còn dệt lại những hanh hao
Mà lang thang vờn má em dịu nhẹ
‘’Nàng Thơ ơi !’’ … mùa Thu … mình đi nhé
Xúc cảm còn, xin giữ … Hẹn mùa sau

Se sợi thương … sợi nhớ lại trong nhau
Ô cửa đã thấy ai ngồi đan áo
Làm bước chân kẻ đi hoang khờ khạo
Dừng lại đưa … tay … kéo áo … cho mình .

——————————

(31)

THÁNG MƯỜI VỀ
Tg: Le Nth Luc

Tháng mười về…
nỗi nhớ có còn không?
Đã tàn chưa những chờ mong tháng chín
Tháng mùa thu với nỗi lòng thầm kín
Giữa hanh hao sắc sầu tím thu ngàn.

Tháng mười về…
có còn tiếng thở than?
Trong canh khuya những mơ màng tháng cũ
Rồi đêm này còn không những ủ rũ
Đêm mông lung mơ quá khứ có về.

Tháng mười về…
còn không trong cơn mê?
Bóng dáng ai giữa bộn bề tâm thức
Để chiêm bao tàn rồi liệu có thực
Để lại đau thêm nhức nhối đêm trường.

Tháng mười về…
mùa có còn vấn vương?
Thu có mang những yêu thương về lại
Gió heo may thổi đoạn tình đi mãi
Thêm tháng chờ… tháng khắc hoải đợi mong.

Tháng mười về…
mang cái lạnh mùa đông
Tháng cuối thu tháng sầu đong thu cuối…

—————————–

(32)

THÁNG MƯỜI VỀ EM GỬI NHỚ CHO AI ?
Tg: Hiền Nguyễn

Tháng mưới về em gửi nhớ cho ai?
Giữa miên man thắm nồng mùi hoa sữa
Dấu yêu này hỏi em còn có nữa
Để phố dài, phố hết nỗi cô đơn.

Tháng mười về thu vàng trong giấc ngủ
Ký ức rồi cũng trắng xoá mưa rơi
Rớt trong chiều, tương tư cành liễu rủ
Anh vô tình chạm nỗi nhớ, người xưa.

Thoáng heo may! Chợt tàn đi nhanh quá
Trải mắt nhìn, chiếc bóng cũng xa xa
Cây điệp vàng giờ đây không hát nữa
Lá lìa cành cũng chẳng muốn đong đưa

Tháng mười về ướt hết bởi sương đêm
Nỗi suy tư in hình lên, đong đếm
Đến vô tình, miền trống trải trong tim.
Tháng mười về!
Em gửi nhớ cho ai?

——————————

(33)

THƠ VIẾT GIỮA MÙA YÊU!
Tg: Hr Biovegi

Người yêu dấu muốn gần anh chút nữa
Cho nồng nàn thắp lửa mãi mùa đông
Dẫu gió sương vẫn đượm thắm môi hồng
Cùng si đắm ru lòng say hương ái.

Người yêu dấu muốn gần anh mãi mãi
Để hương tình rạo rực cháy không thôi
Nắng mãi hồng thương lắm nét duyên ơi
Hoa tình ái sắc ngời lên tha thiết.

Người yêu dấu muốn vòng tay ôm xiết
Gửi vần thơ da diết quyện tơ lòng
Nụ hôn mềm khao khát dệt chờ mong
Gieo hạt nhớ duyên nồng tình chan chứa.

Người yêu dấu vạn kiếp tràn hương lửa
Nhịp tim yêu gõ cửa chốn phòng loan
Vườn tình em e ấp những nụ ngoan
Dâng khúc nhạc căng tràn muôn sự sống….

——————————

(34)

THU NHỚ
Tg: Vũ Xuân

Sáng mùa thu trời xanh rất xanh
Rừng thu tơ liễu đứng buông mành
Lãng đãng trong sương hồn thu thảo
Hồ thu gương, mặt nước long lanh.

Trên cây chim chóc nhảy chuyền cành
Líu lo tiếng yến hót cùng oanh
Gió thu rứt lá nghe xào xạc
Tiễn để thu đi dạ sao đành.

Lưu luyến rừng thu, nắng thu vàng
Sông thu nước vỗ nhẹ mênh mang
Heo may hơi lạnh về se sắt
Nhắc với thu rằng đông sắp sang.

Em có buồn không cuối thu rồi
Mà sao má thắm cứ hồng tươi
Có phải trái tim đang rạo rực
Với mùa thu nhớ ở trong đời.

—————————-

(35)

THƯ GỞI ANH-NGƯỜI LÍNH ĐẢO
Tg: Thoa Nguyễn

Chiều nay nghe tin bão…
Lòng em lại lo âu
Tựa như những con tàu
Nhấp nhô ngoài biển cả

Thương anh nơi đảo xa
Bạc màu manh áo mỏng
Đội trên đầu nắng nóng
Chân giẫm sóng lạnh nhồi

Anh ở nơi xa xôi
Em ngồi trông cửa biển
Đảo mờ xanh hiển hiện
Chìm trong mảnh mây mù

Thành phố đã vào Thu
Em về qua lối nhỏ
Hương nồng nàn trong gió
Hoa sữa thơm đầu mùa

Anh có nhớ cơn mưa?
Rơi ngày anh về phép
Chiếc áo xanh ướt nhẹp
Mãi chờ em bên trường…

Anh bảo em dễ thương
Như ngày còn đi học
Em nhớ anh bật khóc
Mỉm cười anh trêu em

Chiếc lá ngủ bên thềm
Như hiểu điều em nghĩ
Gió bên chiều thủ thỉ
Gởi lời yêu cho anh!

Đảo xa sóng chòng chành
Đứng vững vàng anh nhé!
Đất liền em cũng sẽ
Không ỷ mị khóc thầm

Dòng thư gởi xa xăm
Những điều em nuốn nói
Trái tim em khắc khoải
Tin bão biển… bão đời…!

——————————

(36)

TÌM BÓNG XÀ NU
Tg: Lãng Tình

Tiếng cồng chiêng T’ré
Nao nức gọi nương đồi
Xà nu! Xà nu ơi!
Cánh rừng xanh bất tận

Chùng chùng núi Ngọc Linh
Vợi vời cao con thác
Làng trong tầm đại bác
Máu tím bầm thân cây

Ơi Đắc Glei! Đắc Glei!
Ba zan miền đất đỏ
Mó nước kêu bên đồi
Thét gào cho xứ sở

Buôn làng yêu tự do
Xà nu ham ánh nắng
Như ngọn dừa miền Nam
Như thân tre miền Bắc

Ngài thủ lĩnh A Mết
Bao trận đánh vang dồn
Xô Man diệt thằng giặc
Bắt gặp lí tưởng Đảng

Đốt cầu Trắng, cầu Ven
Trận đồn khuya Đắc Tả
Giải phóng ngục Đắc Glei
Đêm tan ấp Đắc Rế

Giặc hòng diệt xà nu
Ngày càn quét đốt phá
Đêm đêm bập bùng lửa
Dân làng lại trở về

Bày trận đá, bẫy chông
Chí căm thù bất khuất
Âm vang bản ca hùng
Ngày đêm về dồn dập

Mấy ai biết có thật
Thưở đất nước đứng lên
Trong lời văn Nguyên Ngọc
Nên tôi phải đi tìm

Cùng Đinh Núp, Trang Lơng
Những anh hùng tay nỏ
Như bóng hồn xà nu
Xưa-nay đều bất tử!

—————————–

(37)

TÌM VỀ
Tg: Luu Ly

Tìm về một chút tuổi thơ tôi
Vắt vẻo lưng trâu ngắm biển trời
Thư thả tâm hồn không vướng bận
Âu sầu xin gửi áng mây trôi.

Tìm về một chút thuở rong chơi
Tết lá dừa xây những mái chòi
Ngộ nghĩnh hay hay trò quán, chợ
Tiền là lá nhặt ở sân phơi.

Tìm về một chút thuở ngô nghê
Thích vẽ làng quê những lối về
Là mực mồng tơi nên cảnh tím
Tím màu thương nhớ, tím đam mê.

Tìm về một chút tuổi ô mai
Áo trắng vờn bay, tóc xõa dài
Lưu bút đôi dòng thơ viết vội
Còn hoài đâu dể mấy phôi phai.

Tìm về, tìm mãi… tuổi thơ qua
Năm tháng dần trôi bỗng nhạt nhòa
Tiếc nuối ngày xưa chừ mắt ướt
Đâu rồi bóng dáng thuở mơ xa.

——————————

(38)

TIỄN ĐƯA ĐẠI TƯỚNG VÕ NGUYÊN GIÁP.
Tg: Hoa Lang Tran

Bạn ” Tây ” bật khóc khi nghe về Tướng Giáp
Người vừa ra đi nơi nước Việt quê tôi
Và Đêm nay triệu triệu con tim nhịp rung đau gấp bội
Tiễn đưa Người rời khỏi cõi nhân gian

Khắp năm châu lừng tên Người – Tướng Giáp
Giặc cúi đầu thán phục chịu hàng quân
Thế hệ cháu con gọi tên Người kính cẩn
Đại danh hùng , Đại tướng của nhân dân

Và đêm nay nơi xứ xa lặng lẽ
Con âm thầm tiếng nấc nghẹn trào dâng
Con khóc thương người anh hùng nước Việt
Khóc cho dân mình thiếu vắng vị anh quân

Chẳng thể khác …Người ra về cõi Phật
Để lại trần gian những hụt hẫng vô ngần
Dòng người trầm ngâm niềm đau không giấu được
Người ra đi..đi mãi chẳng quay về

Ngẫm đời nay …có không người sau nữa?
được như Người tất cả vì non sông…
Không toan tính …không màng suy công sức
Chỉ hết mình vì dân nước… quên danh.

Con viết sao nổi cho cạn lòng thương tiếc
Mùa thu nay …sao heo hắt đến lạ kỳ
Trời âm u , gió ùa thêm trống trải
Lạnh lẽo vô cùng giờ tiễn biệt Người đi !

Người vẫn mãi trong lòng dân nước Việt
Sống oai hùng …khắp bốn bể vang danh
Con chắp tay ..tận đáy lòng nghiêm nguyện
Ghi khắc tên Người – Đại Tướng của nhân dân!

——————————

(39)

TIỄN MỘT NGƯỜI ĐI
Tg: Thiện Tâm

Chiều nay.
Con ngước nhìn lên bầu trời xanh ngắt
Chẳng có nắng vàng nơi góc phố con đi
Cờ rủ treo trong những phú biệt ly
Tiễn người đi về bên kia thế giới

Con đặt tay lên ngưc mình – đau nhói :
“Đồng bào ơi! Tôi muốn nói rất nhiều
Đất nước ơi! Đau xót biết bao nhiêu…”
Con nín thở giữa triệu người đưa tiễn…

Bác ơi! Thế là từ nay vĩnh viễn
Sẽ không còn nghe tiếng Bác kính yêu!
Vị tướng già – chiều Điện Biên năm ấy
Tay con run… nắm chặt lấy nỗi niềm

Tiễn người về với hồn thiêng sông núi
Con cúi đầu thắp một nén nhang thơm
Tổ Quốc Việt Nam sẽ mãi mãi ghi ơn
Người anh hùng của Nhân dân: vĩ đại

——————————

(40)

TÌNH THU
Tg: Danh Hiểu

Anh gửi vào chiếc giỏ của thời gian
Heo may cùng với nắng vàng cuối thu
Anh gửi theo ngọn gió những lời ru
Là hư hao, một thời yêu nông nổi

Con tim này, đang dần nên già cỗi
Bởi yêu thương, không lối để đi về
Tháng ngày qua cứ trông ngóng lời thề
Để hanh lá, trong chiều rơi sầu úa

Đã bao lần, anh nhủ thêm mùa nữa
Đón em về, mở cửa bờ môi êm
Anh vẫn mơ, tìm kiếm những ngọt mềm
Trong ái ân, từng đêm mình đã có

Thu đã qua, bao mùa em còn nhớ
Kỉ niệm xưa, ngày đó có vọng về
Hay mình anh, dang tay ôm mộng vỡ
Nhìn hạ qua thu lỡ, đợi đông sang

Ngày em đi, anh đâu hết ngỡ ngàng
Không rơi lệ, nhưng vội vàng em bước
Nhớ về em mà lòng nghe sầu ướt
Đưa tay với, liệu có được ngày vui

Tháng năm qua, anh đã cố chôn vùi
Hạnh phúc ấy, bùi ngùi, không lời tiễn
Nhưng nào quên khi mỗi chiều thu đến
Em lại về, trong lưu luyến vàng mơ.

—————————–

(41)

TRĂNG VỠ
Tg: Nhan Nguyen

Đêm nay trăng vàng lạnh lẽo rơi
Vỡ tan từng mảnh… giữa trùng khơi…
Có kẻ nhặt mảnh vàng trăng vỡ…
Đem về soi sáng… một khung trời..!

Nhặt mảnh trăng tan… thắp cuộc đời
Mộng rằng xoá nhoà… nỗi chơi vơi
Đêm dài ấp ủ… nghìn mơ tưởng
Dệt giấc liêu trai… mặc đất trời…

Xuân, hạ, thu qua… đón đông về…
Liêu trai… cũng chỉ… một cơn mê…
Tự cổ đa tình… năng di hận
Hẩm hiu lẻ bóng… lại trở về…

—————————–

(42)

TRỌN ĐỜI YÊU EM
Tg: Viên Sỏi Nhỏ

Cho anh xin một góc nhỏ tim em
Để gửi vào chút nỗi lòng nho nhỏ
Cùng tin yêu ngày tình đời rạng rỡ
Chút êm đềm ru giấc mộng từng đêm.

Một góc thôi có khó lắm không em?
Cầm tay em trong biển chiều chạng vạng
Trái tim anh nghe bình minh vừa rạng
Hơi ấm nào hơn hơi ấm con tim.

Trong không gian xa vút một cánh chim
Có nơi nào hoàng hôn đẹp như thế
Dẫu đời ta phía trước nhiều dâu bể
Vẫn yêu em,dành trọn một vòng tay.

Biển chiều nay nghìn con sóng đang say
Réo ầm vang như ghen cùng nhân thế
Cuộc tình kia sao gọi là có thể? (*)
Nếu yêu rồi chỉ làm khổ đời nhau. (**).

Anh yêu em đến vạn kiếp ngàn sau
Là duy nhất và điều anh làm được
Chuyện yêu đương không tính toan sau trước
Mãi bên người và yêu trọn con tim.

—————————

(43)

VỀ KIÊN GIANG.
Tg: Hung Ho

Ta về thăm lại Kiên Giang
Biển đùn màu bạc ngút ngàn chân mây
Bụi đường gió cuốn mù bay
Rượu sim Phú Quốc giọt cay giọt nồng.

Lúa thời con gái trổ bông
Nhụy em vừa hé má hồng ửng duyên
Ơn em ban nụ hôn hiền
Nhớ nghe em ta thần tiên phút này.

Nghiêng bầu để nhấp cho say
Tình em ta nhấp đong đầy yêu thương
Có nhau trong kiếp vô thường
Cũng gian truân lắm em lường được không?

Ngược xuôi chín nhánh Cửu Long
Cùng về Miệt Thứ mênh mông rừng tràm
Đêm khuya ngắm ánh trăng vàng
Sáu câu vọng cổ điệu đàn ngân nga…

—————————

(44)

VĨNH BIỆT BÁC VÕ NGUYÊN GIÁP…
Tg: Anh Thu Tran

Bác đã đi rồi sao Bác ơi,
Chúng con nhớ Bác ngấn lệ rơi,
Đất buồn lá rủ màu tang tóc,
Khóc Bác đi rồi ơi Bác ơi…

Quãng Bình có Bác ấm áp vui,
Việt Nam có Bác sáng danh ngời,
Bao năm chinh chiến Người dong ruỗi
Khiến giặc tơi bời khiếp vía thây!

Bác sống một đời liêm khiết thay,
Cho dân, cho nước,cho ngày mai…
Hôm nay Bác mất…lòng tê tái …
Làm sao có được Bác thứ hai?!

—————————-

(45)

VĨNH BIỆT ĐẠI TƯỚNG VÕ NGUYÊN GIÁP
Tg: Phạm Hoàng Long

—–Biết tin Đại tướng ra đi
Con bỗng bật khóc lệ mi tuôn trào
—–Bác là vị tướng tài cao
Thiên tài quân sự, dạt dào tình thương

—–Đại tướng nổi tiếng tứ phương
Anh hùng, mưu trí vẻ vang xứng tầm
—–Lòng Bác đức độ, nhân tâm
Vì dân vì nước muôn năm vững bền

—–Chúng con mãi mãi không quên
Thiên tài kiệt xuất lập nên hòa bình
—–Hai cuộc kháng chiến trường chinh
Làm nên lịch sử quang vinh nước nhà

—–Bác ơi! Bác đã đi xa
Chúng con kính viếng thiết tha buồn lòng
—–Nơi vĩnh cửu chốn thiên bồng
Nơi Người an nghỉ vô cùng bình yên

—–Việt Nam Đất nước ba miền
Chúng con đoàn kết giữ gìn non sông
—–Nước nhà phồn thịnh rực hồng
Người luôn sống mãi trong lòng nhân dân.

======= THƠ ĐƯỜNG LUẬT =======

(01)

ĂN CHẮC MẶC BỀN
Tg: Lâm Chung

Sống ở trên đời vạn nỗi lo
Nào ai lúc lụy chẳng kêu đò
Đương thời bạc nén còn ban gởi
Lỡ vận manh tời hết thưởng cho
Vấp ngã đây vì hơ hỏng định
Sai lầm đó bởi vụng về so
Làm chi cũng phải suy rồi tính
Khéo nghĩ đâu phiền chuyện nhỏ to

————————-

(02)

CHIA LY
Tg: Thịnh Nguyễn

Lỡ nhịp cung đàn bởi tiếng thương
Hoa giờ phải úa giữa màn sương
Duyên lành đã bỏ không sầu vướng
Nghĩa thắm đang rời chẳng hận vương
Khổ não quay mình đi lạc hướng
Buồn đau ngoảnh mặt bước sai đường
Trong lòng thắt lại đời vô tưởng
Bạn cũ xa rồi khắc khoải phương

————————-

(03)

CHIẾN MÃ
Tg: Hoa Thạch Thảo

Hí lộng sa trường những buổi xưa
Giờ đây ngẫm lại tưởng như vừa…
Oai hùng vũ dựng trời tuôn gió
Lẫm liệt câu dồn đất đổ mưa…
Dãi nắng lòng trung nào quản ngại
Dầm sương dạ nghĩa phải đâu chừa
Ngồi trông khói bạt ngoài biên ải
Vó ngạo phong trần đã mỏi chưa?

————————–

(04)

CUNG OÁN
Tg: Hoa Thạch Thảo

Dẫu rằng cách biệt vẫn chờ mong
Niệm khứ trào dâng nát cõi lòng
Nuốt lệ từng đêm hờn bạt núi
Gom sầu mỗi khắc hận tràn sông
Vì chưng úa cỏ bên bờ suối
Nên nỗi tàn hoa giữa cánh đồng
Vạt áo đề thơ người có giữ
Hay đà hóa bụi cuốn tầng không?

————————–

(05)

ĐÊM MỊ
Tg: Lâm Phong

Trăng sa ánh ngọc trắng sân thềm
Mị chiếu khuôn ngà thẹn bóng đêm
Mái tóc mơ huyền loang suối lụa
Bờ môi mộng ảo quyện nhung rèm
Tình đan nỗi nhớ tình đan mượt
Nghĩa dệt niềm yêu nghĩa dệt mềm
Khúc gió ru hồng câu ái hạnh
Nghe lòng nhả mật ngọt ngào êm

————————-

(06)

ĐỢI
Tg: Đoàn Tất Nhiên
Thu buồn thả nắng ngập bờ trông
Khẽ gọi chiều ơi!… trở gót bồng
Bỗng chốc thơ về xây nẻo mộng
Ngờ đâu ý đợi ngõ tim hồng
Thì đây đã tỏ tường duyên sóng
Mãi nhé thôi nhàn nhạt tuổi phong
Vẫn ước… chờ nhau miền biển rộng
Choàng tay thắp lửa giữa trời đông.

————————

(07)

HỌA THỂ XA LUÂN
“ĐẠI NÁO CHÉM GIÓ.”
Tg: Lí Lắc

1.THIÊN TAI.

Nghe rằng kiếp nạn tới miền Trung
Biển động tràn cao sóng ập đùng
Gió dội từng cơn nhà cửa đổ
Mưa dồn mấy đợt nóc kèo tung
Dìu em lắm chị tâm không hãi
Bế trẻ nhiều ông gậy chẳng dùng
Trú ẩn chòi kia vừa kịp hụp
Ai ngờ bão vật tốc còn khung

2.MIỀN TRUNG KHỐN KHỔ.

Biển động tràn cao sóng ập đùng
Nghe “ Bà” khí tượng nói lung tung
“Truyền hình” đứt cáp không ai sửa
“Thông báo” rơi loa chẳng kẻ dùng
Lắc rắc mưa dầm huynh tựa cửa
Ào ào gió lộng tỷ nhìn khung
Xem chừng một dải khô vì nắng
Lúc đến thay mùa: lụt đất “ Trung”

3.HẬU QUẢ

Mưa dồn mấy đợt nóc kèo tung
Điện cúp thì thôi ! “ Nét” chẳng dùng
Quán xá eo xèo rơi bảng hiệu
Nhà hàng ngập ngụa lấm nền khung
Che đầu né gạch, anh gôm rác
Bỏ dép cào bùn, vợ chuyển trung
Cứu trợ Sài gòn chưa tới chỗ
Quà kia Hà Nội gói…to đùng.

4.THU GOM…RÁC

Bế trẻ nhiều ông gậy chẳng dùng
Đường lầy nước bẩn khó mò khung
Chân vừa nhích nhích đi bên cạnh
Ngón đã kè kè bấu chỗ trung
Cuộn váy qua…đùi căng rách oải
Vê xiêm tận …nách dãn to đùng
Che mồm mấy chị cười như phá
Hốt hoảng quay người, cúc bật tung

5.ÔI ! ĐẤT MIỀN TRUNG

Ai ngờ bão vật tốc còn khung
Chỉ thấy hoang tàn ở đất “Trung”
Núi ghét chan bùn mưa xối nặng
Trời ghen rủ gió sấm đì đùng
Khó khăn luyện chí người tham học
Vất vả răn đời kẻ …hứng tung
Nước mặn chen vào cây cỏ úa
Đồng khô trật đá chẳng sao dung

————————-

(08)

HOÀI MƠ
Tg: Nguyễn Dũng

Nỗi nhớ nào khơi thuở ngọc ngà
Bây giờ nhạn cũng khuất ngàn xa
Vườn hoang quạnh quẽ phai màu lá
Giậu cũ đìu hiu ửng sắc tà
Dõi mắt trông vời đan mộng lửng
Nghiêng lòng ngóng vợi rũ tình sa
Chiều nay trở gót mong tìm lại…
Bóng nhỏ đường mưa đã nhạt nhòa

————————–

(09)

KHÚC TÌNH SẦU
Tg: Đằng Giang Kiếm
Tình ta mãi lụy nét mi sầu
Cũng bởi cung đàn ướt phận ngâu
Nhặt những câu hờn xa xót thảm
Gom từng điệu nhớ thẫn thờ đau
Còn thương hẹn cũ đà khô sắc
Chỉ hận thề xưa đã úng màu
Nỡ để lời ca hoà gió bụi
Tan vào vũ trụ ngút ngời sâu

————————–

(10)

MỜI TRẦU
Tg: Thuonghoai Ngannam

Trăng khuất sau đồi lặng bóng đêm
Vai thon hứng mấy giọt sương mềm
Điệu đàn ai khảy nghe thanh thoát
Câu hát người ca rất ngọt êm
Lữ khách rụt rè nơi trước ngõ
Giai nhân thèn thẹn nép sau thềm
Tay nâng bát ngọc mời quân tử
Trầu cánh phượng này thiếp mới têm!

————————-

(11)

MUÔN TRÙNG
Tg: Lệ Thu

Thu buồn dỗi lá dạ sầu nao
Kỷ niệm còn khơi mãi chốn nào
Lệ tủi lưng dòng hôm tiễn cúc
Niềm thương ngập mắt buổi đưa đào
Đôi người khắc khoải chia vầng nguyệt
Một kẻ âm thầm dõi ánh sao
Dẫu cách muôn trùng đây nguyện chẳng…
Mang tình đó gởi quyện đời chao

————————-

(12)

NÉT ĐẸP BÌNH MINH
(Thơ Tập danh)
Tg: Bảo Minh Trang

Ánh nắng ban MAI rực rỡ vàng
Tô HỒNG cảnh vật trải thênh thang
Không MUA sắc thắm giăng đầy biển
Chẳng bán hương THƠM phủ ấm làng
Át ngọn HOA ĐĂNG màu quý phái
Vượt vầng nguyệt quế nét nghiêm TRANG
Duyên quê dịu ngọt LAN cùng khắp
Thấm đượm niềm MƠ ý nhẹ nhàng.

————————-

(13)

NGÓNG CHỜ AI
Tg: Lệ Thu

Vin cành lá muộn rũ chờ ai
Trải đợi mòn theo bước lững hài
Lạc lõng sương vờn chân rẻo úa
Mơ màng liễu ngắm mặt hồ phai
Vườn mơ thắm chỉ se tình gợi
Ngõ mộng hồng tơ thỏa ý hoài
Nhạn vẫn xa vời cây ủ đắm
Vin cành lá muộn rũ chờ ai

————————–

(14)

NIỀM YÊU CHẾT LỊM
Tg: Khách Lãng Du

Úa rửa niềm yêu lặng nỗi sầu
Chôn vùi ước vọng giữa mùa ngâu
Từ ly vạn kiếp ôm buồn tủi
Giã biệt muôn đời ấp khổ đau
Bởi đã xa rời mơ nhạt sắc
Mà nay cách trở mộng phai màu
Thôi đành bỏ hết bao hoài niệm
Gởi gió đưa vào cõi lịm sâu

—————————

(15)

THAO THỨC
Tg: Hr Biovegi
Gió thoảng sương hàn lạnh bữa đông
Mình ai lệ đẫm khóc thương chồng
Bao ngày biệt xứ tim hoài tưởng
Mấy thuở xa người dạ mãi trông
Ngõ quạnh, phòng côi đời chẳng ấm
Giường đơn, gối lẻ phận quên nồng
Từng đêm lặng lẽ hồn thao thức
Hỡi kẻ phương trời đặng biết không ?

—————————-

(16)

THÓI ĐỜI
Tg: Bì Bạch

Hận kiếp bèo trôi nước ngược dòng
Ba chìm bảy nổi phận long đong
Khi bần kẻ lánh vì không bạc
Lúc phú người vây bởi mấy đồng
Khốn khó chân tình: ngươi xấu – biệt
Huy hoàng giả nghĩa: bạn hiền – mong
Đành thôi, thế cuộc đầy gian trá
Trách mãi làm chi chuyện rắn rồng

————————-

(17)

TỊCH LIÊU
Tg: Lâm Phong

Phía cuối chân trời chỉ mỗi ta
Nâng chung rượu đắng cạn say ngà
Cô thân giữa biển cuồng giông đáo
Độc bước trong đời loạn tuyết sa
Những tưởng niềm vui này vĩnh cửu
Đâu ngờ hạnh phúc hoá phù hoa
Không người đối ẩm chia men lệ
Phía cuối chân trời chỉ mỗi ta.

————————-

(18)

TIỂN ĐƯA
Tg: Luu Ly

Đau xót ngậm ngùi hôm tiển đưa
Niềm thương yêu kính nói sao vừa
Ngày mai linh cữu người về đất
Cả nước nghiêng mình mi ướt mưa
Sống trọn vì dân vì tổ quốc
Một đời cống hiến ngát hương đưa
Người đi tiếc nuối trời thương khóc
Ghi khắc muôn đời ơn bác xưa

—————————

(19)

TIẾNG TƠ LÒNG
Tg: Gió Mùa Đông

Gửi tiếng tơ lòng những dịu êm
Lời thơ, ý nhạc trải vương thềm
Thuyền quyên thổn thức hồn say mãi
Lãng tử mơ màng dạ luyến thêm
Nghĩa tỏa vườn yêu ngời mắt ngọc
Tình gieo ngõ ái đọng môi mềm
Tim hòa thắp lửa duyên nồng đượm
Khỏa hết miên trường lạnh lẽo đêm

—————————-

(20)

TÌNH NHỚ
Tg: Kỳ Kỳ Cách

Ngỡ được bên chàng giấc mộng say
Mà sao ước nguyện vẫn thêm gầy
Tim buồn đọng mãi niềm chua xót
Dạ buốt vương hoài nỗi đắng cay
Lạnh lẽo mưa tuôn sầu phủ kín
Đìu hiu gió thổi tủi giăng đầy
Người đi khắp nẻo cho tình nhớ
Để đẫm lòng em lệ nhỏ dài

—————————–

(21)

TÌNH VƯƠNG
Tg: Mộng Cô Cô

Đêm khuya thức trắng suốt canh trường
Soải bước bên đời phủ tuyết sương
Kẻ biệt phương xa giờ chẳng thấy
Người về chốn nọ vẫn còn thương ,
Tình si giữ chặt trong lòng mãi
Nghĩa nặng chôn vùi giữa khói vương
Ấp ủ nhiều năm duyên đứt đoạn
Phai tàn héo rủ bóng Quỳnh Hương.

—————————-

(22)

VẸN ĐỨC TÀI
Tg: CAMITA

Hương đồng lúa mượt trổ mình phơi
Thắng cảnh tình thơ vẫy gọi đời
Nguyệt toả êm đềm soi ánh giỡn
Mây vờn quạnh quẽ trải lòng chơi
Cùng ai hứa vẹn giờ sao nhỡ
Sánh kẻ thề chung hiện đã rồi
Hão vọng như làn hơi thoảng lướt
Tài cao đức trọng mãi xanh ngời

…………….
09.11.2013
(BQT)

https://www.facebook.com/groups/hoanghontrang/permalink/505541176220828/

Our Score

About Châu Phạm Văn

Leave a Reply

Your email address will not be published. Required fields are marked *