HOA HỒNG KHÔNG GAI

HOA HỒNG KHÔNG GAI
Hoa hồng nào mà lại không có gai,
Là anh đấy đã cố tình bẻ hết,
Những chiếc gai làm tay em tỳ vết,
Em chau mài… anh đau hệt em đau !
Em nhớ không hò hẹn buổi gặp đầu,
Bên bờ hồ mắt nhìn nhau ngơ ngác…
Biết nói gì khi cả hai đều khác,
Đâu nói nhiều như chat chít FB.
Ngày hôm đó trên lối nhỏ em về,
Từ trong cặp anh vụng về nâng lấy,
Một cánh hồng tinh khôi tựa trang giấy,
Nhưng vô tình khiến tay ấy tổn thương.
Chính hoa hồng gai nhọn đứt một đường,
Đau tay em …để anh vương phiền muộn.
Đó là điều anh không bao giờ muốn.
Và từ đó…tặng hoa hồng không gai!
Từ ngày ấy cho đến tận hôm nay,
Những cành hồng đã vì ai vẫn đẹp,
Hồng không gai em nhẹ nhàng khép nép,
Không gồng mình trong khuôn phép nhân sinh.
Anh với em bất dịch một cuộc tình,
Mặc xung quanh chống đối mình tích cực,
Họ dèm pha phê phán đà hết sức.
Bởi hoa hồng gai góc tức càng đau.
Hãy để yên mọi thứ như ban đầu,
Anh với em lúc quen nhau đã hiểu.
Cần có nhau cuộc đời không thể thiếu,
Ta đi cùng nhịp điệu hồng không gai !
Phố Về Chiều,

Our Score

About Châu Phạm Văn

Leave a Reply

Your email address will not be published. Required fields are marked *