CHUYỆN TÌNH SÓNG VÀ BIỂN

CHUYỆN TÌNH SÓNG VÀ BIỂN

Biển buồn biển im lặng không tiếng rít,
Sóng buồn đến độ chẳng thèm nhấp nhô.
Có vô tình cho những phút ngây ngô,
Sóng và biển đến bao giờ gặp lại?

Sóng ngao du còn biển luôn ở lại,
Chờ ngày về con sóng lại ghé thăm.
Chứ biết đâu trong muôn nẻo xa xăm,
Sóng có nhớ nơi bắt đầu từ biển.

Sóng cứ đi mà tưởng là tan biến,
Để chữ bạc cho thiên hạ gọi tên.
Biển thêm hờn nỗi giận cứ dấy lên,
Vui phút chốc bắt tay cùng gió dữ.

Cơn gió kia mơ hồ tạo một thứ,
Con lốc mạnh để thử biển yêu thương.
Biển tưởng thật mà vui vẻ tình thường,
Yêu nhau đấy để lại đời giông bão.

Sau những phút đã vui say táo bạo,
Biển giật mình rồi gượng gạo làm duyên.
Con lốc lạ biển gửi lại đất liền,
Bỏ nhau nhé để bình yên lại biển?
Và sau đó biển một đời mang tiếng ,
Biển cũng lạnh cũng phụ bạc sóng thôi.
Sóng đi xa sóng không nói một lời,
Xô ghềnh đá nghe lao xao tiếng khóc.

Từ ngày đó một chuyện tình trách móc,
Cũng có hoà lại có giận vu vơ.
Cũng có xa, có nhớ, có dại khờ,
Có lén lút những thì giờ nem chả.

Sóng với biển và ngoài kia gió lạ,
Chuyện tay ba cứ tiếp diễn thường xuyên.
Lúc hạnh phúc nào biển lặng sóng yên,
Khi lén lút là giận hờn bão tố.

Cũng có vui có buồn cùng sướng khổ,
Một cuộc tình oan nghiệt đã vào khuôn.
Cũng chẳng mong mọi thứ trở lại luồng,
Chỉ cần gọi tên nhau nơi sâu thẳm
Trái tim…

Mộc Tinh 1 , Phố Về Chiều -9/4/2013

 

Our Score

About Châu Phạm Văn

Leave a Reply

Your email address will not be published. Required fields are marked *