CÁI MÙI ẤY…

CÁI MÙI ẤY
Cái mùi ấy sao mà tôi nhớ thế,
Một cái mùi mà không thể nào quên.
Một cái mùi cũng rất khó gọi tên,
Ngại người ta chê rằng mình ngây dại.

Người ta bảo mùi này trai rất khoái,
Thích khám phá và thích tận mũi nghe.
Bởi uy lực như những phút đê mê,
Nghe mùi ấy mà tái tê sung sướng.

Một cái mùi mà mỗi khi tưởng tượng,
Cũng khối chàng cứ lại vươn màu trắng.
Màu tinh khôi những giây phút lo lắng,
Nghe mùi này cứ lâng lâng là vậy.

Một cái mùi cũng vài người chán ngấy,
Cứ nghe hoài nên cảm thấy thường thôi.
Còn với tôi nó rất đỗi tuyệt vời,
Tuyệt đến độ mùi này tôi nhớ mãi…

Một cái mùi đôi khi lại rất quái,
Cánh đàn ông sao thích giỡn mùi này.
Đã có rồi nhưng lại thích giải khoay,
Tìm mùi vị khác để vươn sầu vươn khổ?

Cũng đến lúc mùi này tôi phán tỏ,
Mùi yêu đầu mùi yêu của riêng tôi.
Những giây phút trẻ lại nỗi bồi hồi,
Và mùi ấy mùi tình yêu trong sáng !

Mộc Tinh 1, BCS PVC – 12/4/2013

index

Our Score

About Châu Phạm Văn

Leave a Reply

Your email address will not be published. Required fields are marked *