TÔI LÀ GÌ TRONG CON NGƯỜI ẤY

KỂ CHUYỆN GIÀN KHOAN
01/10/2019

Có phải tôi là con cua ngang ngược,
Bò ngang qua chỉ mong được yêu thương.
Hay tôi là một thằng ngốc tầm thường,
Yêu thương người chẳng bao giờ yêu lại.

Dẫu biết rằng trái tim tôi khờ dại,
Nhưng yêu rồi biết phải nói làm sao.
Lời yêu đã có lúc nói với nhau,
Lời không thể nghe nỗi đau quần quại…

Có phải tôi là mặt trời nắng cháy,
Người che đậy bằng đủ thứ tư trang.
Chẳng bao giờ người yêu nắng chói chang,
Ghét cái nắng và yêu hoài bóng mát.


Có phải tôi là một tờ giấy bạc,
Trong tay người rồi người khác mấy phen.
Chẳng bao giờ người một chút hờn ghen,
Đồng bạc lẻ có gì đâu phải tiếc.

Có phải tôi là mực xanh trong viết,
Lưu bút đầy rồi cũng lúc nhạt phai.
Người hờ hững từng dòng chữ tung bay,
Xé tan nát còn đâu màu mực củ.

Chắc có lẻ bấy nhiêu thôi đã đủ,
Tôi là gì trong muôn thứ tầm thường.
Đối với người cũng chẳng đáng tơ vương,
Vui phút chốc để rồi quên mãi mãi.

Chắc có lẻ tự nhận ra dừng lại,
Để biết mình còn có một tương lai.
Với tình mới với mộng đẹp thứ hai,
Còn với người nên nói lời ly biệt…

Biển Đông , Phố Về Chiều –  20/4/2013